Thursday, December 6, 2012
Luậ tham khảo
Nhà nước CHXHCN Việt Nam là thành viên của Liên Hợp Quốc vào ngày 20/9/1977.
- Nhà nước CHXHCN Việt Nam tham gia Tuyên ngôn Quốc tế Nhân quyền LHQ (1948)
- Nhà nước CHXHCN Việt Nam tham gia Công ước quốc tế về các quyền Dân sự và Chính trị (1966).
- Nhà nước CHXHCN Việt Nam ban hành Luật ký kết, gia nhập và thực hiện các điều ước Quốc tế năm 2005.
Tổ chức Human Right Watch vừa ra tuyên bố "yêu cầu Nhà nước CHXHCN Việt Nam xét xử vụ án ông Tiến sỹ Luật Cù Huy Hà Vũ đảm bảo tính công bằng". Chúng ta cùng tìm hiểu việc "xét xử công bằng" theo quy định của Luật pháp quốc tế được thể hiện cụ thể như thế nào?
Theo Tuyên ngôn quốc tế nhân quyền (1948) và Công ước quốc tế về các quyền Dân sự và Chính trị (1966), quyền xét xử công bằng là quyền căn bản, hòn đá tảng trong hệ thống bảo vệ nhân quyền quốc tế. Luật quốc tế bảo vệ những người bị bắt giữ vì cho rằng khi bị cáo buộc tội danh hình sự thì bị cáo sẽ phải đối mặt với cả một guồng máy nhà nước, mà ở đó nhân phẩm, thân thể, tính mạng của bị cáo...có thể bị đe dọa bởi sự lạm dụng quyền hạn của nhân viên công lý trong khi thực thi pháp luật. Do đó, "xét xử công bằng" có nghĩa là cho đương sự được bình đẳng về vũ khí (phương tiện) và cơ hội trong phiên xử. Các bên liên quan đến vụ án phải được đối xử ngang nhau khi tham dự phiên toà, nghĩa là phải được thông tin giống nhau, được trình bày và biện hộ trong những điều kiện như nhau. Muốn bảo đảm cho việc xét xử được công bằng thì quyền của bị cáo phải được bảo vệ nghiêm chỉnh từ khi người đó bị bắt cho đến khi có bản án chung thẩm (hoặc giám đốc thẩm).
Luật quốc tế bảo vệ quyền được suy đoán là vô tội. Theo đó, một người phải được xem là vô tội cho đến khi tội trạng của người đó được một tòa án có thẩm quyền, độc lập và không thiên vị chứng minh trong một phiên xử công khai mà người đó có đầy đủ quyền bào chữa. Như vậy trước khi có một bản án có hiệu lực thì người bị giam giữ hoặc bị cáo vẫn được xem là người vô tội và phải được mọi thành phần tham gia vụ án đối xử như là một người vô tội.
Nội dung của xét xử công bằng
A/ Tiền xét xử:
- Nghiêm cấm việc biệt giam, tra tấn, hành hạ, đối xử vô nhân đạo và hạ nhục để ép cung hay khảo cung người bị giam giữ hay bị cáo;
- Người bị giam giữ hay bị cáo có các quyền: không bị bắt giữ tùy tiện (trái pháp luật), được thông báo lý do ngay khi bị bắt, được quyền xuất hiện tức thời trước một thẩm phán để tranh luận về tính hợp pháp của việc bắt giữ; được đem ra xét xử mau chóng;
- Người bị giam giữ hay bị cáo được gặp mặt luật sư ngay khi bị bắt và trong suốt thời gian giam cứu, được quyền yêu cầu luật sự có mặt trong các buổi thẩm vấn để tư vấn cho mình; được tiếp xúc riêng với luật sư (nhân viên công lực có thể có mặt nhưng phải giữ một khoảng cách chỉ đủ thấy chứ không thể nghe);
- Người bị giam giữ hay bị cáo phải có đầy đủ thời gian và phương tiện thích hợp để chuẩn bị tốt cho việc bào chữa như được tiếp cận với những thông tin, hồ sơ và chứng từ cần thiết cho việc bào chữa;
- Người bị giam giữ hay bị cáo được có thông dịch viên nếu không hiểu được ngôn ngữ thẩm vấn viên (hoặc quan tòa) và được gặp cơ quan đại diện ngoại giao mà bị cáo có quốc tịch nếu bị cáo là người nước ngoài.
- Người bị giam giữ hay bị cáo được gặp mặt thân nhân, bạn bè (tránh bị cô lập làm ảnh hưởng đến tinh thần);
- Người bị giam giữ hay bị cáo có thể được khám bác sỹ riêng theo yêu cầu (tự thanh toán chi phí); không bị giam giữ chung với người đã có án, mang bệnh lây nhiễm (một số nơi dùng biện pháp này để khủng bố bị cáo); phòng giam phải có ánh sáng tự nhiên, thông thoáng; được cung cấp nước đủ để uống, nước để tắm giặt và vệ sinh; được quyền đọc sách, báo hoặc nhờ mua các ấn phẩm được phát hành công cộng, phổ thông.
B/ Trong phiên tòa, bị cáo được quyền:
- Bị cáo được quyền ra tòa để được xét xử về một tội trạng bị cáo buộc;
- Quyền được hỗ trợ pháp lý miễn phí (luật sư được mời có đủ năng lực và không có quyền lợi đối kháng với bị cáo) nếu không có điều kiện mời luật sư riêng; Được quyền mời "nhân chứng giải tội" (trên nguyên tắc công bằng, bình đẳng về vũ khí giữa buộc tội và giải tội).
- Bị cáo phải được xét xử công khai. Một phiên tòa bí mật sẽ làm mất niềm tin vào công lý và có thể xét xử bất công nếu thiếu sự giám sát của công chúng (người dân, báo chí, tổ chức nhân quyền, đại diện các cơ quan ngoại giao...). Công khai cũng có nghĩa là công chúng được thông báo sớm về thời gian và địa điểm xử án trên phương tiện truyền thông; địa điểm này phải thuộc về địa phương của bị cáo (nếu bị bắt tại nơi cư ngụ và nghi ngờ phạm tội nơi cư ngụ) và phải thuận lợi cho việc đi lại; phòng xử phải đủ rộng để công chúng tự do tham dự; bị cáo phải có mặt trước tòa. Nếu đưa ra lý do "an ninh quốc gia" để hạn chế việc xử công khai, thì những lý do này phải thực sự hợp lý (trong một đất nước có nền dân chủ thật sự, quốc gia trong tình trạng khẩn cấp, chiến tranh).
- Bị cáo được quyền ra trước một tòa án có thẩm quyền, độc lập, không thiên vị (để loại trừ cơ quan hành pháp buộc tội oan sai). Một tòa án có thẩm quyền là một tòa án được thành lập theo luật định, có nhân sự đủ năng lực xét xử về chủ đề liên quan. Một tòa án độc lập là một tòa án không bị ảnh hưởng của ngành hành pháp, lập pháp và nhất là của đảng cầm quyền. Bản án sẽ là kết quả của việc tranh tụng giữa các bên trong phiên xử chứ không phải được sắp đặt từ trước. Một tòa án thiên vị là một tòa án xử theo thành kiến (nhằm bảo vệ cho công tố, công an, chính đảng,...).
- Bị cáo có quyền được suy đoán vô tội: Trong suốt phiên xử, thẩm phán phải xem bị cáo là người vô tội. Công tố có trách nhiệm đưa ra chứng cớ chứng minh bị cáo có tội. Bị cáo có quyền đưa ra chứng cớ giải tội. Trong trường hợp không chắc chắn về chứng cứ buộc tội thì thẩm phán phải suy diễn có lợi cho bị cáo. Quyền được suy đoán vô tội được thể hiện khi bị cáo không bị bắt mang xiềng, còng, áo tù hay quần áo lôi thôi khi ra trước Tòa.
- Bị cáo có quyền từ chối trả lời (quyền im lặng) để không tự buộc tội mình hay khỏi phải thú nhận tội trạng trong giai đoạn điều tra và trước toà. Sự im lặng của bị cáo không thể bị tòa diễn dịch là sự đồng ý với lời buộc tội, cũng không phải là chứng cớ để buộc tội.
- Bên bào chữa có quyền bình đẳng với bên công tố trong suốt phiên xử. Bị cáo được quyền biết về các chứng cứ buộc tội. Phía công tố phải thông báo trước cho phía luật sư /bị cáo về các nhân chứng được mời ra hầu tòa. Thời gian thông báo phải đủ cho phía bào chữa chuẩn bị các "nhân chứng giải tội" hay lời bào chữa. Phía bào chữa được quyền chất vấn nhân chứng. Bị cáo có quyền có mặt trong phần chất vấn nhân chứng. Bị cáo được quyền phản cung, được quyền tố cáo các hành vi tra tấn, nhục hình, ngược đãi mình đã phải gánh chịu. Các chứng cớ dùng để buộc tội bị cáo của cơ quan điều tra bị xem là không có giá trị khi Tòa xác minh bị cáo đã bị tra tấn, khảo cung...trong khi thẩm vấn.
- Quyền kháng cáo và quyền nhận được bồi thường nếu bị cáo nhận thức mình bị xét xử oan sai, vi phạm pháp luật.
- Quyền không bị xét xử hai lần vì một tội hình sự. Quyền này cũng nhằm ngăn chặn cả việc xử một tội dưới hai tội danh khác nhau.
Các tài liệu tham chiếu
A/ Tham chiếu Tuyên ngôn Quốc tế Nhân quyền (1948):
Ðiều 10:
Mọi người đều có bằng nhau quyền được phân xử công khai và công bằng, trước một tòa án độc lập và vô tư, để được phán quyết về các quyền lợi và nhiệm vụ của mình, hay về những tội phạm mà mình bị cáo buộc.
Ðiều 11:
1. Khi truy tố trước pháp luật, mọi người được xem là vô tội, cho đến khi pháp luật chứng minh là có tội, trong một phiên tòa công khai và tòa án này phải cung ứng tất cả mọi bảo đảm cần thiết cho quyền biện hộ của đương sự.
2. Không ai có thể bị kết án khi có những hành động hay sơ suất xảy ra vào lúc mà luật pháp của quốc gia hay quốc tế không qui định đó là một hành vi phạm pháp. Tương tự như vậy, không được áp đặt một hình phạt nào nặng hơn hình phạt được ấn định vào lúc hành vi phạm pháp xảy ra.
Ðiều 12:
Không một ai bị xâm phạm một cách độc đoán về đời sống riêng tư, gia đình, nhà ở, hay thư tín, cũng như bị xúc phạm danh dự hay tiếng tăm của mình. Mọi người đều có quyền được luật pháp bảo vệ, trước những xâm phạm và xúc phạm như vậy.
B/ Tham chiếu Công ước Quốc tế về các quyền Dân sự và Chính trị (1966):
Phần III (Điều 6 - 27) liệt kê các quyền được Công ước bảo hộ, bao gồm các quyền sau:
· Quyền toàn vẹn thân thể, tức là quyền được sống, không bị tra tấn và bị bắt làm nô lệ (Điều 6, 7, và 8);
· Quyền tự do và an toàn nhân thân, tức là quyền không bị bắt và bỏ tù vì các lý do không chính đáng (Điều 9 – 11);
· Quyền bình đẳng trước luật, và mọi cáo trạng phải đúng trình tự pháp luật. Bị cáo về các tội hình sự có quyền được chấp nhận là vô tội cho đến khi bị chứng minh là có tội theo luật. (Điều 14, 15, và 16);
C/ Tham chiếu Luật ký kết, gia nhập và thực hiện các điều ước quốc tế (2005):
Điều 3, khoản 6: Nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam tuân thủ điều ước quốc tế mà Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam là thành viên; đồng thời có quyền đòi hỏi thành viên khác cũng phải tuân thủ điều ước quốc tế đó.
Điều 6, khoản 1: Trong trường hợp văn bản quy phạm pháp luật và điều ước quốc tế mà Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam là thành viên có quy định khác nhau về cùng một vấn đề thì áp dụng quy định của điều ước quốc tế.
Sài gòn, 1/8/2011
Nguyễn Bắc Truyển (danlambao)
danlambaovn.blogspot.com
Subscribe to:
Post Comments (Atom)
dfadf
ReplyDeleteVào tháng 6 năm 2008, tổ chức này đã báo cáo là nhận được đóng góp là 44 triệu USD]. năm 2009 tổ chức ra thông báo là 75% mức đóng góp đến từ Bắc Mỹ, 25% đến từ Tây Âu và ít hơn 1% từ các nơi khác. Có lẽ quốc gia đóng góp nhiều nhất tại khu vực Bắc Mỹ này không ai khác ngoài Mỹ !?!?
ReplyDeleteTrong một thế giới bị thống trị bởi những người giàu có, sự cám dỗ sẽ luôn luôn tồn tại cho trong các tổ chức phi chính phủ về vốn, và sự tôn trọng, nói cách khác đó là những gì mà thế lực đúng sau nó muốn nghe.
Human Rights Watch (HRW) dường như đã không chống lại nổi sự cám dỗ này.Những con số và tài liệu mà nó đã được công bố về Haiti và Venezuela trong hai năm qua là một ví dụ tốt về làm thế nào để tránh bị thế giới lãng quên: giảm nhẹ các vi phạm nhân quyền của các đồng minh của Mỹ, và phóng đại sự lạm dụng của kẻ thù chính thức. Bằng cách làm này HRW đã hỗ trợ Mỹ trong nỗ lực để đè bẹp dân chủ ở Mỹ Latinh.
HRW có rất ít để nói về chính phủ tự phát với sự tàn bạo ở Haiti. Nó dành phần lớn những lời chỉ trích nhiều cho chính phủ qua bầu cử của Venezuela. Hai năm sau cuộc đảo chính ở Haiti HRW dành 22.000 từ đối với tình hình ở Venezuela - nhiều gấp đôi so với những gì nó đã được báo cáo về Haiti trong cùng thời kỳ.
Mối quan tâm nêu HRW là độc lập của ngành tư pháp từ các ngành lập pháp và hành pháp của chính phủ Venezuela. Tuy nhiên tháng 12/ 2005, chính phủ không thông qua bầu cử của Haiti xóa bỏ Tòa án tối cao vì cho rằng nó đã cản trở nỗ lực của một triệu phú Mỹ tranh cử tổng thống thì HRW vẫn im lặng.
HRW bị chỉ trích là chịu quá nhiều ảnh hưởng từ chính phủ Hoa Kỳ, đặc biệt đối với các báo cáo về châu Mỹ La Tinh làm ngơ với hoạt động bài Hồi giáo và nơi bị bài Hồi giáo.
Vào ngày 19 tháng 10 năm 2009, chủ tịch danh dự Human Rights Watch Robert Bernstein, người sáng lập tổ chức này và đã lãnh đạo nó trong suốt 20 năm, đã chỉ trích công khai về vai trò của HRW trong cuộc xung đột Ả Rập - Israel. Ông cho rằng tổ chức đã đi ngược với sứ mệnh ban đầu khi nó chỉ trích Israel, một xã hội mở với một chế độ dân chủ, nhiều hơn các chế độ độc tài trong khu vực.
Có một sự thật là bọn phản động lúc nào cũng rêu rao Đảng ta đang chia rẽ, đấu đá… Và HRW trong quá khứ, hiện tại vẫn đang tiếp tục đài thọ cho chúng những khoản tiền nghìn đô một cách công khai dưới danh nghĩa trao "Giải thưởng Hellman - Hammett" và còn một những khoản không công khai khác!!?? Và một thực tế, HRW hênh hoang tự nhận đang đấu tranh vì nhân quyền chứ không đấu tranh cho một thế lực nào… Nhưng, HRW không đưa ra một con số nào cho việc phát biểu mang tính cá nhân “sự gia tăng chưa từng thấy những tiếng nói phê phán đảng cộng sản Việt Nam”, ngang nhiên đưa ra luận điệu về một “cuộc đấu đá nội bộ của các lãnh đạo cao cấp, một nền kinh tế sa sút trong khi tình trạng tham nhũng của quan chức nhà nước lại gia tăng” mà không có những dẫn chức thuyết phục.
ReplyDeleteVới việc bắt giam có đầy đủ chứng cứ đúng pháp luật những tên phản động tuyên truyền chống phá nhà nước Việt Nam dưới “mũ dân chủ”, HRW cho rằng Chính phủ Việt Nam tùy tiện bắt bớ các nhà hoạt động, blogger nói sự thật. HRW đánh giá vấn đề theo lối hồ đồ vô căn cứ và tin tức mà chuyên gia của tổ chức này theo dõi không phải từ các nguồn chính thống, khách quan, mà chủ yếu khai thác từ các website, blog, các cơ quan truyền thông vốn có thái độ thù địch hoặc thiếu thiện chí với Việt Nam; từ một số cá nhân, nhóm hoạt động thực chất là các thế lực chống phá Việt Nam ở nước ngoài, một số phần tử vi phạm pháp luật ở trong nước.
Trước năm 2005, không nhiều người biết đến Vũ. Nhưng đối với phần lớn cán bộ Học viện Quan hệ quốc tế thời ấy, Vũ không phải là cái tên xa lạ. Con người này được biết tới bởi sự vô trách nhiệm và vô kỷ luật trong công việc. Sau một thời gian dài đi du học, dù đã báo cáo bảo vệ luận án tiến sỹ nhưng Vũ không hề có một đóng góp dù nhỏ trong hoạt động nghiên cứu, giảng dạy ở trong hay ngoài Học viện. Suốt 25 năm, từ 1979 đến 2004, Vũ không đi du học thì cũng chỉ đến cơ quan để lĩnh lương.
ReplyDeleteBỗng nhiên năm 2005, người ta thấy Vũ xuất hiện trong dư luận với một bộ quần áo mới: một người bảo vệ những giá trị văn hóa nói riêng và đất nước Việt Nam nói chung trong vụ kiện đồi Vọng Cảnh. Từ một tiến sỹ không lao động, không cống hiến nhưng chưa bao giờ để sót một đồng lương thoắt đã mang bộ mặt của một người yêu nước. Từ đó trở đi, Vũ xuất hiện nhiều hơn trước công luận. Vũ tự ý bỏ việc và chăm chỉ đi kiện. Và những vụ kiện của Vũ hầu như đều đóng một vai là "bảo vệ văn hóa". Năm 2006, Vũ tiếp tục kiện album Chat với Mozart của ca sĩ Mỹ Linh và nhạc sĩ Dương Thụ vì cho rằng việc đặt tên và lời tiếng Việt cho các tác phẩm của các tác giả nhạc cổ điển trong album này đã "vi phạm quyền nhân thân" của họ.
Vũ cũng từng là người bị kiện. Mà đặc biệt hơn, Vũ bị kiện bởi chính bác mình, em ruột mình, và bố đẻ mình. Ngày 28/10/2003, đích thân cố nhà thơ Cù Huy Cận đã có đơn gửi chính quyền UBND quận Ba Đình, UBND phường Điện Biên và các cơ quan báo chí- truyền thông kiện Vũ cấu kết với gia đình nhà vợ nhằm gây khó khăn cho chính gia đình mình.
ReplyDeleteNguyên văn ông viết: "Tôi cảm thấy bị xúc phạm khi được biết ông Nguyễn Bá Phụng (bố chị Nguyễn Thị Dương Hà) với sự giúp sức của vợ chồng anh Cù Huy Hà Vũ và chị Nguyễn Thị Dương Hà đứng tên ra kinh doanh giải khát trên miếng đất có cổng 24B Điện Biên Phủ (sát liền với số 26 Điện Biên Phủ nhìn ra đường Điện Biên Phủ) thuộc chủ quyền của tôi theo Quyết định của Thủ tướng Chính phủ số 474/TTG ngày 16/7/1996. Mặc dù tôi đã bố trí cho vợ chồng anh Cù Huy Hà Vũ và chị Nguyễn Thị Dương Hà sử dụng làm chỗ ở căn nhà cấp 4 có diện tích khoảng 28m2 có khoảng không bên trên, mặt phố Trần Phú giáp với khu nhà 21 Trần Phú và nhà ông Vũ Quang Triệu và bảo ban, khuyên răn vợ chồng anh Hà Vũ không được cản trở, gây khó khăn cho tôi và gia đình trong việc sử dụng miếng đất có cổng 24B Điện Biên Phủ nói trên làm lối đi vào nhà nhưng vợ chồng anh Hà Vũ phối hợp với ông Nguyễn Bá Phụng vẫn cố tình chống đối, bất chấp".
Nực cười thay, và cũng chua xót thay, khi con người ấy với những toan tính ấy bỗng trở thành điển hình của lý tưởng và hy sinh trong những mỹ từ lấp lánh của một số cá nhân tự nhận mình "học theo Cù Huy Hà Vũ". Sau khi đặt mục đích cá nhân lên trên mọi hiểu biết và danh dự, Vũ trở thành Cù tiên sinh, trở thành vầng dương, trở thành trái tim Đankô…
Bộ mặt thật của Cù Huy Hà Vũ
ReplyDeleteCù Huy Hà Vũ đã phản bội lại những tín điều thiêng liêng khi coi đó là phương tiện, đã phản bội lại gia đình khi đặt quyền lợi cá nhân lên trên hết, đã phản bội lại học thức khi hành xử bất chấp pháp luật. Và như thế, không có gì đáng ngạc nhiên khi Vũ phản bội lại cả đất nước và dân tộc. Việc áp dụng chiêu bài nhân cách cho một kẻ tầm thường nhỏ mọn như vậy chỉ cho thấy mưu đồ quyền lực của những kẻ vẫn tung hô và ủng hộ Vũ. Những mỹ từ đã trở thành công cụ lừa đảo cho phủ lên những dã tâm chiếm đoạt thay vì sự cống hiến và hy sinh thật sự cho đất nước và dân tộc.
ReplyDeleteSự thật về nhân cách Cù Huy Hà Vũ là một sự thật mà những người thân của ông ta biết, những người hàng xóm của ông ta biết, những người đồng nghiệp của ông ta biết, và cả những người đang tôn vinh ông ta như biểu tượng của đất nước cũng đều biết. Nghĩ cho số phận của nhân dân, nghĩ cho những cái đầu non nớt với trái tim nhiệt huyết và ngây thơ của những người Việt trẻ tin và yêu những trí tuệ lớn đang ngày càng hiếm hoi của đất nước, có ai đặt câu hỏi về một sự thật đang cố tình bị làm ngơ?
ReplyDeleteMột phán quyết trong một phiên toà có thể quyết định số phận của một con người. Nhưng phán quyết trong toà án lương tâm của những con người đang là ngôi đền gìn giữ tinh hoa trí tuệ cho một dân tộc, nhất là khi dân tộc đó đang đứng trước những thử thách của các cuộc xâm lăng văn hoá và sự xói mòn các giá trị đạo đức... có thể quyết định số phận của cả một đất nước. Làm ngơ trước sự thật về nhân cách một con người, khi mà con người ấy đang cố, và đang được đám đông tri hô khoác lên mình chiếc áo tri thức và đạo đức để đại diện cho một dân tộc, đó chính là phán quyết lạnh lùng của mục đích cá nhân trước lương tri của người trí thức. Sự thật không phải là điều bí ẩn phải kiếm tìm, sự thật là điều hiển hiện mà con người phải đối diện để chấp nhận.
Cù Huy Hà Vũ đã phản bội lại những tín điều thiêng liêng khi coi đó là phương tiện, đã phản bội lại gia đình khi đặt quyền lợi cá nhân lên trên hết, đã phản bội lại học thức khi hành xử bất chấp pháp luật. Và như thế, không có gì đáng ngạc nhiên khi Vũ phản bội lại cả đất nước và dân tộc.
ReplyDeleteVới những mục đích khác nhau, một số cá nhân đã muốn đặt Cù Huy Hà Vũ vào vị trí của một người hùng. Bằng việc kích động tâm lý thần tượng cá nhân, bằng việc khoác lên Vũ sự lấp lánh của lý tưởng và sự xả thân, bằng các xảo thuật để gọt đẽo một hình tượng, họ đã quên mất việc trả lời một câu hỏi cơ bản. Đó là câu hỏi về nhân cách thật sự của Cù Huy Hà Vũ.
ReplyDeletepháp luật Việt Nam luôn xét sử công bằng đúng người, đúng tội chứ không thiên vị ai. Hành động của Cù Huy Hà Vũ là vi phạm pháp luật, chống lại chính quyền nhân dân và phải chịu mọi hình phạt với tội phạm của mình. Đây là một vụ trong nước và pháp luật của chúng ta sẽ toàn quyền xét xử công khai, công bằng không cần Human Right Watch phải lên tiếng, có chăng đó là sự sắp đặt có đứng sau là những kẻ phản động tại nước ngoài cầm đầu
ReplyDeleteCù Huy Hà Vũ là 1 người có tài, điều đó không ai phủ nhận nhưng có tài mà không có tâm như ông ta thì xã hội không cần đến. 1 người là luật sư nổi tiếng, con của nhà thơ Cù Huy Cận, cháu và cũng là con nuôi nhà thơ Xuân Diệu, thế mà vì 1 ngôi nhà mà đẩy chính bố mình ra đường, sau đó lại bị công an bắt trong nhà nghỉ vì phát hiện có quan hệ bất chính vs 1 phụ nữ. Qua đó là đủ hiểu con người Cù Huy Hà Vũ có phẩm chất tồi tệ như thế nào rồi.
ReplyDeleteCù Huy Hà Vũ là một kẻ hoạt động trong các tổ chức lưu vong của bọn phản động, do bất mãn về chính trị nên hắn mới có những đường lối và chủ trương theo lũ bán nước. chính vì thế tôi mong rằng Đảng và nhà nước xã hội chủ nghĩa Việt Nam phải xét xử nặng đối với tên Vũ này, chính hắn là kẻ bỉ ổi vô đạo và vô học đã đánh đuổi bố mình ra khỏi ngôi nhà mà được các đối tượng phản động tung hô thì chắc chắn những người đó là bọn không có đạo đức với nhau cả.
ReplyDeletenhững tên phản động này thật giở hơi khi nghĩ ra lắm các chiêu bài nhằm muốn thoát tội cho những tên phản động trong nước khi bị bắt quá. chúng tưởng ở đất nước Việt Nam không có pháp luật à, vì thế chúng mày muốn làm gì thì làm à. một đất nước tự do, dân chủ, đời sống nhân dân đang từng bước phát triển đi lên nhưng có những kẻ đang ghen ghét về những thành công đó và tìm cách chống phá điển hình là Cù Huy Hà Vũ, một con người tri thức, bố mẹ đều tham gia cách mạng nhưng hắn thì đi ngược lại với những giá trị truyền thống đó,hắn không xứng đáng được sinh ra và lớn lên trên đất nước Việt Nam, nơi Đảng và nhà nước ta đã nuôi hắn khôn lớn thành người.
ReplyDeletethật không hiểu nổi một thằng vô đạo đức như Cù Huy Hà Vũ lại được các tổ chức phản động tung hô như một vị thánh, tôi tự nghĩ có phải những cái mà bọn phản động hướng tới đều là những thứ vô đạo đức, xấu xa, và đê hèn đến như vậy phải không? một kẻ như thế mà cũng mở mồm đòi dân chủ hả, nhưng với chính sách khoan hồng của Đảng và nhà nước cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam, Vũ vẫn được đối xử như những người phạm tội khác, chứ không có chuyện là ngược đãi tù nhân như các thế lực phản động to mồm đã nói.
ReplyDeleteđất nước cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam không bao giờ có những chuyện ép cung hay đánh đập những người đang xét xử để họ nhận tội, đó chỉ là những lời kêu gọi của bọn phản động nhằm kêu gọi cộng đồng quốc tế lên tiếng mà thôi, nhưng chúng đã sai lầm lớn khi có những câu nói như thế, vì sẽ chẳng có ai tin những điều đó cả, trong mọi thời đại Đảng và nhà nước luôn có những chính khoan hồng đến mỗi phạm nhân tùy theo mức độ phạm tội và độ ăn năn hối cải của các phạm nhân. và Vũ là một tên vô đạo đức, hắn không xứng đáng là người vì hắn đã đuổi bố đẻ ra chính ngôi nhà để cướp tài sản đó.
ReplyDeleteĐọc cái bài này mình biết là tác giả là đồng bọn của Cù Huy Hà Vũ, đều là bọn phản động, chúng muốn cứu nhau ư. Theo tin của cơ quan điều tra cho biết, Vũ đã làm ra tài liệu, đưa thông tin thất thiệt, bịa đặt, xuyên tạc sự lãnh đạo và quản lý của nhà nước, chính phủ; vu khống, xúc phạm danh dự lãnh đạo nhà nước, chính quyền...Một kẻ phản bội đất nước như vậy thật đáng trách, vậy mà tác giả còn lên tiếng cái nỗi gì, đúng là bọn chấy rận với nhau có khác.
ReplyDelete.
ReplyDeletev
ReplyDeletenhà nước Việt Nam xử lí tên Cù Huy Hà Vũ là đúng tội đúng pháp luật những điều đó là hoàn toàn đúng không thể chối cãi. Những kẻ đồng bọn của Vũ luôn thét gào là Việt Nam không tôn trọng tự do dân chủ nhân quyền không có tự do ngôn luận. Nhưng xin phép mấy người là tự do gì thì cũng phải tuân thủ và thực hiện theo quy định của pháp luật chứ không thể thích làm gì thì làm được. Những gì VŨ là hoàn toàn sai trái, những tên đồng bọn gào thét chỉ là cái cớ để chửi bới chống phá Việt Nam mà thôi. Cái bài nhân quyền này được chúng dùng làm cái bia đã thành truyền thống rồi, tự do dân chủ kiểu Mỹ thì ở Việt Nam không thể chấp nhận được nha, Mỹ khác Việt Nam khác đừng có mà lấy cái lí của những kẻ đã từng đem cái dân chủ nhân quyền đi đàn áp chiếm đất nước khác
ReplyDelete