Showing posts with label Tâm bút. Show all posts
Showing posts with label Tâm bút. Show all posts

Tuesday, October 16, 2012

Oan cho ông Dũng

Tư tôi quanh năm sinh sống ở miệt vườn, sống nhờ cây lúa, con cá mà tạo nên mái ấm nho nhỏ cho gia đình. Có thằng con học hết tú tài, lên Sài Gòn học tiếp đại học ngành công nghệ thông tin, mà Tư tôi có biết hình thù công nghệ thông tin là gì đâu, thấy con nó muốn học thì mình cũng ráng lo cho nó, nghe nói học 4 năm tốn cũng cả trăm triệu, chắc cũng cở vài chục tấn lúa. Thôi thì cũng liều, mình ngu dốt không được học đến nơi đến chốn thì lo cho con vậy.

Cũng nghe thằng con xúi,  "ba bán lúa mua một cái lép-tốp về mà úp-đét thông tin, học hỏi trồng cây gì nuôi con gì với người ta". Thôi thì cũng liều, giao cho nó lo chuyện đó. Hè vừa rồi, con nó về chơi một tháng nhờ nó hướng dẫn cách on-lai, sử dụng i-meo, đọc báo...nói chung cũng học hỏi được nhiều lắm, thấy mình khôn ra hết lú lẫn, vì từ trước tới nay chỉ xem, nghe vê-tê-vê hay mấy cái loa xã rao hàng ngày.

Friday, September 28, 2012

Tất cả chỉ là kon k**

Đảng kộng sản nên phát động phong trào học tập theo gương trung tá Vũ Văn Hiển thay cho HCM.

Linga (Danlambao) - Từ khi ông chủ tịch HCM (muốn đọc sau cũng được) đọc bản tuyên ngôn độc lập tại Ba Đình vào ngày 2/9/1945, người dân đen miền Bắc vô cùng hạnh phúc vì tưởng rằng từ nay đã thoát kái ách bị đè đầu kỡi kổ bởi thực dân Pháp, phát-xít Nhật. Không kòn chịu kái kảnh kó miệng mà không được nói. Tuy nhiên, trong suốt quá trình xây dựng XHCN, CNKS hay là kái đồ thổ tả định hướng XHCN, dân đen Việt Nam không thấy được đâu là kái tự do, hạnh phúc mà đại đa số cộng đồng Thế giới hiểu, mà chỉ thấy rằng kái ách cộng sản còn tàn ác hơn là thực dân, phát-xít.

Sunday, June 10, 2012

Mua Một Tặng Hai


Br. Huynhquảng
Chuyện kể rằng, chứng kiến trước cảnh đau thương vì sự gian trá lường gạt giữa con người với nhau, một thiên thần ẩn dạng dưới một nhà hiền triết rao bán hàng “sự thật.” “Mời mua sự thật, mời mua sự thật, mua một tặng hai. Mua sự thật sẽ được tặng tự do và hạnh phúc.” Nhà hiền triết rao to tiếng giữa phố phường, chợ búa.
Một chính trị gia dừng lại và hỏi. “Làm thế nào để mua sự thật? Giá bao nhiêu?” Nhà hiền triết đáp, “Giá của sự thật là sự thật; và ông sẽ được tặng thêm tự do và hạnh phúc.” “Xin ngài cho biết cụ thể hơn?” Chính trị gia hỏi tiếp. “Xin thưa,” nhà hiền triết trả lời, “Cứ mỗi tối trước khi đi ngủ, ông trung thực trả lời ba câu hỏi sau: (1)Tôi đã sống đúng với sự thật? (2) Tôi đã giám sống cho sự thật? Và (3) tôi đã sống vì sự thật không? Giá để trả cho món hàng sự thật là ông sống với (cảm nghiệm), sống cho (phục vụ), và sống vì (bảo vệ) sự thật. Khi ông sống như thế, ông sẽ được sự thật, và còn được tặng thêm tư do và hạnh phúc nữa.” Chính trị gia cầm món “sự thật” về nhà bắt đầu thực hành với ba câu hỏi trên. Nhưng chỉ vài hôm sau, ông đã trả món hàng ấy lại, vì hằng ngày ông thường bàn đến chiến tranh, thế lực, phe nhóm, hơn thua. Ông thừa nhận rằng, ông chưa đủ can đảm để lên tiếng binh vực cho nạn nhân vô tội. Ông chưa can đảm bảo vệ sự thật cho các nước nghèo, và dân tộc xấu số. Tiền bạc và quyền lực xem chừng như mạnh hơn sự thật.

Thursday, June 7, 2012

Thế hệ bánh mì kẹp


Yên Hà
Tôi ra đời giữa hai cuộc chiến, giữa một trăm năm đô-hộ giặc Tây và hai mươi năm nội-chiến từng ngày. Sau đó, tôi được đi du-học và tôi đã sống “vô tư lự” bên trời Âu sung-túc trong khi khói lửa vẫn ngập trời nơi quê nhà.
Giờ đây, bom đạn đã ngừng tiếng nhưng một lần nữa, gia-đình tôi đã phải cuốn gói rời bỏ quê-hương và mấy triệu người Việt-Nam bỗng nhiên phải sống tản mác trên toàn thế-giới như những cây bị bật rễ, ở những chốn dung-thân như Mỹ, Gia-Nã-Đại, Pháp, Úc…