Original video broadcast/Click on link/Mời bấm> http://www.nobelprize.org/
Rất
nhiều về năm trước, đôi khi có vẻ như là nhiều kiếp trước, tại Đại Học
Oxford tôi đã có nghe trên đài chương trình “Các Dĩa Điện Tử Trên Hoang
Đảo” với Alexander, cậu con trai nhỏ của tôi. Đây là một chương trình
được nhiều người biết (và vẫn còn, tôi tin như vậy) theo đó những nhân
vật nổi tiếng về mọi lãnh vực trong đời sống được mời đến nói chuyện về
tám đĩa điện tử – ngoại trừ Kinh Thánh và toàn bộ các tác phẩm của
Shakespeare – và một mặt hàng xa xỉ mà họ muốn có nếu bị đắm tàu và vĩnh
viễn kẹt lại trên một hoang đảo. Sau khi chương trình – mà cả hai chúng
tôi đều rất thích – chấm dứt, Alexander hỏi tôi rằng tôi có nghĩ là tôi
sẽ có cơ hội được mời lên nói chuyện trên chương trình “Các Đĩa Điện Tử
Trên Hoang Đảo.” hay không. “Tại sao lại không nhỉ?” tôi đã trả lời
phớt qua. Vì con tôi biết đại khái chỉ có những người nổi tiếng mới được
mời lên nói chuyện, em đã hỏi tiếp, với ý muốn thật sự biết câu trả
lời, là theo tôi thì tôi sẽ được mời vì lý do nào? Tôi suy nghĩ một lát
rồi trả lời như sau: “Có lẽ vì mẹ đã đoạt giải Nobel về Văn Chương” và
cả hai chúng tôi đều cười. Viễn tượng này xem có vẻ thú vị nhưng khó xảy
ra.