Tình hình đất nước hiện nay quả là bi đát và cấp bách nhưng để thay đổi
được lại rất khó khăn. Bế tắt không chỉ vì người dân sợ bạo quyền, thờ ơ mà còn
vì nhiều người còn ngộ nhận nhiều điều. Chính những ngộ nhận này mà họ không
hành động, không ủng hộ hoặc cản trở sự thay đổi. Cần phải giúp mọi người dù là
bình dân nhất: xe ôm, cửu vạn đến sinh viên, công chức biết những điều lâu nay
họ nghĩ là ngộ nhận, là sai.
Nhiều người có
suy nghĩ cho rằng nhân dân, đất nước, dân tộc Việt Nam với chế độ, đảng cộng
sản và chủ nghĩa xã hội là một. Yêu nước là yêu chế độ, yêu Đảng cộng sản, yêu
chủ nghĩa xã hội. Đây thật ra là chiêu bài tuyên truyền xảo trá của đảng cầm
quyền, mục đích buột chung đảng vào giá trị dân tộc để người dân lầm tưởng là bất
cứ ai có hành vi chống lại chúng là chống lại dân tộc. Ngay từ xưa các cụ đã
nói “quan nhất thời, dân vạn đại”, đảng cộng sản cũng chỉ là một tổ chức mới có
chưa tới 100 năm nay, không phải là dân tộc.
ĐCS muốn lãnh
đạo dân tộc đi theo đường lối họ cho là đúng đắn: chủ nghĩa cộng sản. CNCS là
một chủ thuyết do hai ông Mac-Lenin nghĩ ra, đó chỉ là một chủ thuyết để trị quốc
như thuyết thiên tử xưa kia của phong kiến. Một vĩ nhân nước Pháp, tướng De
Gaulle đã nói “mọi chủ thuyết rồi sẽ mất đi, chỉ có dân tộc là còn lại”, chủ
tịch đảng LDP của Nhật-một đảng lãnh đạo nước Nhật suốt 60 từ nước bại trận đến
quốc gia có nền kinh tế số 2 thế giới- nói “vì nhân dân Nhật Bản, tôi sẵn sàng
đập vỡ LDP”. Họ là những người hùng dân tộc chân chính, họ đặt đất nước, dân
tộc lên trên đảng phái và chủ thuyết.
Một ngộ nhận
nguy hại nữa là ngộ nhận việc của đất nước là việc của đảng. Ngộ nhận đó dẫn
đến suy nghĩ mọi việc có đảng và nhà nước lo. Đây thật sự là một suy nghĩ sai
lầm lớn. Đất nước là của nhân dân, đảng chỉ là một nhóm người được dân ủy quyền
đứng ra lo việc chung. Chính xác họ chỉ là những người làm thuê, vì làm thuê
nên họ có thể lừa dối, làm sai và phá hoại, thậm chí bán nước. Đảng suy cho
cùng là một nhóm người đang nắm quyền. Lịch sử cho thấy nhiều lần đảng đã đặt
lợi ích, đặt sự tồn vong của đảng, của chế độ lên trên trên quyền lợi của dân
tộc. Như vậy nếu có thay đổi thì họ cũng sẽ thay đổi hướng đi làm sao quyền lợi
của đảng vẫn bảo đảm và quyền lợi nhân dân bị hi sinh. Thật tai hại, việc này
không khác gì trao tương lai mình, con cháu mình vào tay một nhóm người.
2. Ngộ nhận về công lao ĐCS: Đây là ngộ nhận phổ biến rất tai hại
Công lao giải phóng: Cho rằng thành quả hôm nay là do đảng, nhờ ơn đảng, có
đảng mới có độc lập. Đảng có công giải phóng dân tộc thì có quyền lãnh đạo đất
nước. Đây chính là lối suy nghĩ của não trạng phong kiến “ơn quan phụ mẫu”.
Uống nước nhớ nguồn, bất cứ ai, tổ chức nào có công với dân tộc đều được tưởng
nhớ, vinh danh, từ xa xưa, lịch sử dân tộc có rất nhiều vị anh hùng “Hai Bà
Trưng, Lê Lợi, Quang Trung,….” được sử sách lưu truyền, ghi công. Ngày nay
những vị anh hùng xả thân vì đất nước cũng được vinh danh tưởng nhớ. Ngộ nhận
về công lao giải phóng và quyền lãnh đạo của đảng là lối suy nghĩ không hiểu
biết lịch sử dân tộc. Dân tộc VN trải qua bao phen nô lệ, bao phen sắp mất
nước, những triều đại có công lớn như nhà Trần, Nhà Lê, nhà Nguyễn… nhưng khi
họ đi vào thối nát, mục ruỗng cản trở sự phát triển của dân tộc thì đều phải
lật đổ, vứt bỏ. Vận động xã hội luôn luôn đổi mới chứ không phải bất biến, do
vậy một đảng phái có thể lãnh đạo tốt cho đất nước ở giai đoạn này nhưng hại ở
giai đoạn khác. Vấn đề là nhân dân sống như thế nào chứ không phải độc lập là
tất cả, nước nhà độc lập mà dân không thịnh vượng, không tự do thì độc lập là
vô nghĩa. Người cũng dòng giống không có nghĩa là không cai trị tàn bạo. Lịch
sử nhân loại để lại bài học nhiều dân tộc bị đày đọa khủng khiếp lại do chính
người cùng dân tộc cầm quyền gây ra. Nhiều chính quyền do người cùng dân tộc
nắm giữ nhưng vô cùng tàn bạo không khác gì ngoại bang (Bắc Triều Tiên là một
minh chứng).
Công lao xây dựng: Nhiều người cho rằng thành quả hôm nay: đường ta đi,
điện ta dùng, cơm ta ăn, áo ta mặc đều do công ơn trời biển của đảng. Đây là
não trạng của thân tôi đòi, nô lệ. Tất cả những cái đó muốn có phải trả tiền,
phải trao đổi, phải lao động mới có. Đảng chỉ là một tổ chức cầm quyền ăn lương
do dân đóng qua thuế, thực tế họ đã không làm tốt bổn phận của họ, rất nhiều tệ
hại do họ sai lầm hoặc thành viên của họ tham nhũng rút ruột. Đúng ra họ phải
bị truất phế chứ không phải ngồi chểnh chệ trên đầu, trên cổ nhân dân như vậy.
Nếu không vì cái độc đoán của họ thì nhân dân, đất nước đã không làm những việc điên khùng: ngăn sông cấm chợ, tiêu diệt tư bản như thời bao cấp để rồi đói kém vàng
cả mắt. Đói kém dẫn đến giống nòi suy kiệt, chấp nhận lao động cực nhọc lương
thấp (đảng lại ca ngợi cần cù, lao động giá rẻ). Thể trạng người VN hiện nay
rất kém: thấp bé, nhẹ cân.
Công lao giữ ổn định: Nhiều người cho rằng đảng đã cực khổ lo cho dân, đó là
niềm tin mù quáng vào một kẻ vừa ăn cướp vừa la làng. Lãnh đạo là một nghề như
vạn nghề và nghề này rất béo bở, một người làm quan cả họ được nhờ. Thực tế là
nhân dân đóng góp nuôi họ rất nhiều nhưng họ lãnh đạo không hiệu quả, ngày càng
đưa đất nước tụt hậu so với mức phát triển chung của nhân loại. So với thế giới
và lân bang, Việt Nam tụt hậu rất xa về mọi mặt. Rất nhiều chính sách họ đưa ra
lại kiềm hãm sự phát triển của dân tộc. Đảng đã không ngăn được các quốc nạn
tham nhũng, rút ruột, lãng phí. Rất nhiều công trình, dự án chủ yếu là để lấy
tiền dân, hiệu quả rất thấp. Hãy xem quan chức giàu có còn dân nghèo mạt thế
nào để biết. Nếu họ không độc tài, tiếm quyền và khư khư ôm lấy quyền thì đất
nước này thịnh vượng và ổn định ngàn lần hiện nay.
Ngộ nhận về vai trò lãnh đạo không thể thay thế của đảng:Nhiều người cho rằng không cá nhân, không tổ chức nào có đủ tài năng để
lãnh đạo đất nước. Suy nghĩ này thật là sai. Dân tộc này không thiếu người cầm
quyền, lãnh đạo, cầm lái để đưa dân tộc tiến bộ. Nhiều người nói “mong đảng sửa
mình để lãnh đạo nhân dân” điều này không khác gì các quan ngu trung thời xưa
“mong vua sửa mình để chăn dắt dân chúng”, ngày nay không còn Vua, không mong
gì hết, làm không nên thì đi chỗ khác để người khác làm. Điều này giống như việc
có một tên tài xế tồi và ẩu cầm lái, cần phải thay đi. Nó thối nát nên dẹp bỏ.
Ngộ nhận về động cơ: Cho rằng tất cả những cá nhân, tổ chức hoạt động chính
trị với chủ trương giải thể ĐCS để thực hiện nền chính trị dân chủ ở VN là
những âm mưu chính trị nguy hiểm, là hoạt động chống phá đất nước. Họ bêu xấu
cá nhân đó là có tham vọng chính trị, phá hoại đất nước. Sự thật là gì? Là có
rất nhiều cá nhân thấy được thực trạng đất nước kiệt quệ, mắc nạn trong tay
ĐCS, họ muốn thay đổi. Họ lên tiếng riêng lẻ hoặc hình thành nên tổ chức. Việc
này giống như Lê Lợi năm xưa đã làm để đánh đuổi quân Minh ra khỏi đất nước.
Nên nhớ là quân Minh cũng để cho nước ta có Vua nhưng đó là vua bù nhìn. Ở các
nước văn minh nếu đảng nào nắm quyền nhưng làm không tốt thì bị dân phế truất
và đưa đảng đối lập lên thay, đây là một hoạt động bình thường chứ không phải
là chống phá.
ĐCS VN tiếm
quyền, xưng vương, xưng bá nên khi làm sai không ai nói được, vì ai lên tiếng
thì bị nó chụp cho cái mũ là phản động và chống đối. Trong trường hợp này muốn
cứu dân, cứu nước phải hoạt động bí mật, âm thầm, đó là điều hợp lý chứ không
phải là âm mưu. Dân hay ngộ nhận âm mưu đồng nghĩa với bất minh, xấu xa. Trong
trường hợp này không đúng. Chúng ta nên hoan nghênh ủng hộ những “âm mưu” này,
hoan nghênh bất cứ cá nhân nào có tham vọng giải tỏa độc tài toàn trị để nước
nhà tiến lên dân chủ, thịnh vượng. Lật được ĐCS là mở ra trang sử dân chủ cho
nước. Xưa dân tộc ta kém phát triển, mất cơ hội canh tân vì đã có nhiều ngộ
nhận những bậc anh hùng vì dân vì nước là giặc là làm loạn (trường hợp Nguyễn
Trường Tộ), bài học này hôm nay toàn dân phải cảnh giác.
Ngộ nhận tính pháp lý: Họ cho rằng bất cứ hoạt động gì mà không được sự cho
phép của đảng, của chính quyền là phi pháp, cần phải xin phép đảng, chính phủ
mới làm. Suy nghĩ này mà làm cách mạng thì giống như việc cải lương, làm sao mà
họ cho phép những việc làm dẫn đến dẹp bỏ họ, dù có thối nát, khốn nạn đến mấy
con người không thể lấy búa ghè vào chân. Suy nghĩ đúng là: Đảng như một băng
nhóm cầm quyền, họ làm sai, làm hại đất nước cần phải dẹp đi. Mưu cầu sự tồn
vong, mưu cầu hạnh phúc, hưng thịnh của dân tộc là việc làm chính nghĩa nhất,
có tính pháp lý cao nhất.
Bạo động và lật đổ: Đây là từ ngữ đảng cầm quyền hiện nay dùng để dọa dân chúng về viễn cảnh loạn lạc. Họ kêu gọi giữ ổn định để phát triển. Đây là lối nói ngụy biện giống như việc cơ thể có bệnh cần phải nhận diện điều trị thì lờ đi, uống thuốc giảm đau, bệnh sẽ ngày càng nặng và đến lúc không cứu được phải chết. Đảng cộng sản tuyên truyền viễn cảnh bạo loạn, giết chóc xảy ra do để dân chúng sợ loạn lạc mà không hành
động nhằm củng cố sự cai trị bất hợp pháp, duy trì
sự thối nát, duy trì
quyền lợi của chúng. Trên thực tế có rất nhiều cuộc thay đổi chính trị ở các nước đã diễn ra trong hòa
bình, sự sụp đổ của thành trì cộng sản Liên Xô, Đông
Âu là một
minh chứng, gần đây là sự sụp đổ độc tài ở Tunisia sau 7
ngày dân xuống đường là mở ra tương lai cho đất nước.
Chỉ có đảng cộng sản với thuyết đấu tranh giai cấp man rợ nên luôn nhầm tưởng bất cứ thay đổi gì cho đất nước, cho nhân dân
là bạo lực là đấu tranh giai cấp, là giết chóc. Lịch sử VN và thế giới cho ta nhiều bài học đổi ngôi xảy ra trong trật tự, hòa bình. Nếu kẻ cầm quyền ngoan cố thì chúng ta
quyết
không sợ. Dân
tộc
này, tổ quốc này mang ơn những người con dũng cảm hy sinh để mở ra tương lai tươi sáng. Độc tài và độc ác như Gaddafi hay
Assad thì cuộc chiến này cũng chỉ hy sinh một số dân không nhiều hơn số người chết vì tai nạn giao thông ở nước ta trong một năm. Còn độc tài toàn trị chúng ta chết vì giao thông
vì ngộ độc thực phẩm, vì đói nghèo
còn nhiều hơn hàng chục lần. Hãy xem có đến hơn 3 triệu người Triều Tiên đã chết thật uổng phí: chết đói; trong khi
triều đại nhà Kim đã tồn tại đến 3 đời. (Khốn nỗi nhiều đoàn-thể Hải-ngoại vẫn còn ngộ-nhận
từ ngữ ‘’bạo-động’’! Cố tình ngộ
nhận là có…âm-mưu!!!)
Ngộ nhận về hướng đi: Nhiều người có suy nghĩ rằng ai, tổ chức nào lên cũng
thế thôi, khi vận động nhân dân quần chúng thì hứa ngon ngọt nhưng nắm quyền
thì cũng tham lam, rút ruột, độc tài. Không thể tin được “bố con thằng nào”.
Suy nghĩ là đúng với thực tế thời gian qua, rất nhiều phe cánh trong đảng đấu
đá nhau, hạ bệ nhau để ngoi lên và kết quả cuối cùng thì không có gì thay đổi
có lợi cho dân. Đó là một thực tế. Tuy nhiên người dân không thấy được bản chất
bên trong. Với chủ trương hướng đến chính trị đa nguyên, tự do báo chí, kinh tế
dân doanh. Sự thay đổi này không chỉ là hình thức người lãnh đạo mà là sự thay
đổi căn bản của cấu trúc chính trị, kinh tế. Sự thay đổi này sẽ đưa đất nước
biến đổi từ độc đài đến dân chủ. Trong môi trường chính trị này, những cá nhân
xấu xa, tham lam, bất tài sẽ bị loại bỏ.
Ngộ nhận về vai trò cá nhân: Nhiều người cho rằng: chính trị là việc lớn, thay đổi
đất nước là việc vô cùng khó khăn. Một mình họ có quan tâm thì cũng không giải
quyết được gì. Đây là lối suy nghĩ của nhiều người. Họ không biết rằng tất cả
những cơn đại hồng thủy khủng khiếp nhất đều bắt nguồn từ những hạt nước nhỏ
bé. Quyền lực chính trị to lớn đến từ sự ủng hộ của người dân. Từng người dân
thì nhỏ bé, yếu nhưng tập hợp lại thì rất mạnh. Nếu ta tránh việc thì ai làm?
Từng tiếng nói lẻ tẻ hợp lại thành sức mạnh, từng hành động nhỏ nhặt: truyền
tin, giới thiệu bạn bè, tham gia xuống đường, hô khẩu hiệu,… là những hành động
ai cũng có thể làm được để giúp đất nước thay đổi. Tình hình đất nước hiện nay
là cực kỳ bi đát và nguy cấp, tất cả người dân Việt Nam hãy quan tâm đến tình
hình đất nước để lo lắng, lên tiếng, ủng hộ những phong trào do những cá nhân
tâm huyết phát động, ngõ hầu tập trung sức mạnh cộng đồng để giải quyết. Xưa
Thánh Gióng lớn mạnh là nhờ ăn cơm của dân, uống nước của làng. Không có sự ủng
hộ thì mọi phong trào, dù có tính khoa học cũng bị chết từ trong trứng nước.
Ngộ nhận về những đức tính xấu của dân tộc: Nhiều người cho
rằng người Việt Nam có nhiều thuộc tính xấu: tư lợi, bè phái, tham quyền cố vị,
tranh giành quyền lực,…. Nhiều người còn lấy lý do dân trí còn thấp. Chấp nhận
mọi cái xấu, cái dở, cái tệ hại của xã hội, của đất nước là do bản chất dân
tộc. Câu cửa miệng hay nghe là “Việt Nam là thế”. Từ nhận định đó nên nhiều
người suy nghĩ là thay đổi cũng không ích gì “ai lên cũng vậy” và dân chủ sẽ
sinh loạn lạc. Thật là sai lầm trong việc này. Con người ở đâu cũng có những
đức tính trên. Liên Xô, Đông Âu, Cuba thậm chí một dân tộc văn minh như người
Đức nhưng khi nằm dưới chế độ CS thì người dân vẫn bị bần cùng và giả dối. Vấn
đề là thiết chế, là môi trường tốt thì cái tốt sẽ tự đến, cái xấu sẽ bị diệt.
Hãy so sánh thái độ bán hàng của cô mậu dịch viên thời bao cấp với nhân viên
siêu thị hiện nay để biết nguyên nhân của sự khác biệt.
Ngộ nhận về sự tiến bộ của đất nước: Cho rằng đất
nước ta hiện nay là giàu nhất trong lịch sử, từ đói kém nô lệ lần than, nhà
tranh, vách đất, tăm tối đến điện đường sáng choang, ăn ngon, mặc đẹp, đường
sá, nhà cửa bê tông khang trang. So với xưa đói kém, giặc giã nay hòa bình vậy
là tiến bộ, hạnh phúc quá nhiều. Những bất cập hiện nay chỉ là nhỏ lẻ và đảng
sẽ khắc phục để đất nước tiến lên. Đây là lối suy nghĩ phổ biến ở những người
tầm 50 tuổi trở lên, họ là lớp người kinh qua giai đoạn khổ đau nhất của dân
tộc: chiến tranh, bao cấp nên họ thấy thành quả ngày nay quả là như mơ. Và đặc
biệt nữa là họ là những người bị ảnh hưởng đến tuyên truyền mạnh nhất về sự tốt
đẹp của đảng và họ cũng là lớp người có uy tín, địa vị, sức mạnh về kinh tế
nhất hiện nay, và cũng oái ăm là họ cũng là lớp người ít tiếp xúc với mạng nhất
hiện nay.
Nếu thế hệ con cháu mở mang trí tuệ, tiếp xúc thông
tin đa chiều mà có ý kiến khác về các hình tượng như HCM, ĐCS thì họ sẽ bị rầy
la và cho là nhiễm tư tưởng phản động, bị thế lực nước ngoài âm mưu và giật dây.
Họ có niềm tin là bất cứ ai nói đảng sai, chính sách không đúng làm phản động.
Những điều họ thấy, họ nghĩ, họ nhìn nhận là đúng. Điều ngộ nhận xảy ra là do
họ chưa thấy được cái toàn cục, so ta với ta mà không thấy lân bang đã giàu
mạnh thế nào? Họ thấy thành quả nhưng họ không thấy công sức bỏ ra của toàn
dân. Nếu nước nhà dân chủ thì thành quả còn nhiều lần hơn thế. Họ không thấy sự
cản trở phát triển của chế độ chính trị độc đảng toàn trị. Họ bị vẻ bề ngoài
làm lóa mắt mà không thấy thực trạng bên trong.
5. Kết luận:
Đất nước là của nhân dân, hoàn toàn không phải của đảng,
họa mất nước nhân dân phải gánh chịu. Đất nước này không chỉ của chúng ta mà
còn của con cháu mình. Sinh hoạt chính trị là một hoạt động của con người văn
minh thể hiện sự quan tâm đến mọi người, đến cộng đồng chứ không phải việc xấu
xa. Từng ủng hộ nhỏ sẽ tạo nên sức mạnh để làm được việc lớn chứ đừng nghĩ rằng
có quan tâm cũng không được gì. Hãy tiếp xúc thông tin đa chiều để tránh là con
cừu ngây thơ trong cuộc chơi bịt mắt của đảng. Không ai thương mình bằng chính
mình, công ơn trời biển, nỗi lo của đảng cho dân cho nước chỉ là chiêu bài
tuyên truyền mị dân.
Trước hãy vì quyền lợi mình và con cháu mình, sau vì
quyền lợi cộng đồng, giống nòi mà lên tiếng, ủng hộ phong trào chính nghĩa để
giúp thay đổi đất nước. Nước Pháp huy hoàng, cường quốc trong Hội đồng bảo an
Liên hợp Quốc dù dân số chỉ 60 triệu người là nhờ ơn những người dũng cảm đã nổi
dậy cướp ngục Baxti năm xưa. Những hành động của chúng ta hôm nay, không chỉ
thay đổi vận mệnh cho chúng ta mà còn thay đổi số phận con cháu chúng ta. Nhiều
bậc ông bà, cha mẹ đã âm thầm hy sinh cho tương lai con cháu không ngại khó
khăn, gian khổ; hành động thay đổi đất nước chính là hành động mang lại tương
lai tươi sáng, vững bền nhất cho con, cho cháu.
Nguyễn Văn Thạnh

Chỉ những con người không hiểu biết hoặc ngu muội thì mới phủ nhận những công lao và vai trò to lớn của Đảng Cộng Sản, cả trong thời kỳ chiến tranh lẫn thời kỳ xây dựng đất nước phát triển. Trong chiến tranh, dưới sự lãnh đạo của Bác Hồ, của Đảng Cộng Sản chúng ta đã giành được rất nhiều thắng lợi, những thắng lợi mang tính quyết định, nang tính bước ngoặt cho vận mệnh của đất nước. Điều đó chúng ta ai cũng phải công nhận mà không cần phải nói nhiều. Còn trong thời bình hiện nay, những chính sách, đường lối chỉ đạo của Đảng đang thực sự phát huy hiệu quả, nền kinh tế nước ta đang ngày một đi lên, sánh vai với các nước khác. Cuộc sống dân sinh đang ngày càng được nâng lên, đó là một điều không thể phủ nhận. Vẫn còn đó những tiêu cực, những suy thoái đạo đức của một số nhỏ bộ phận Đảng viên, nhưng tôi tin, với những nỗ lực thay đổi tư duy đến hành động, quyết tâm làm sạch bộ máy nhà nước. Đảng và nhà nước chúng ta sẽ đưa đất nước ngày càng phát triển hơn nữa.
ReplyDelete